Tình giản dị

Năm 2018, tôi có dịp tiếp xúc với một số giáo dân Giáo hội Mặc Môn và có một thời gian ngắn sinh hoạt tại Nhà thờ Trung Hoà. Khi ấy, tôi đặc biệt ấn tượng với quan niệm về tình yêu, hôn nhân và gia đình của giáo hội.

Theo đó, một nam và một nữ coi nhau như những người bạn tốt, đến với nhau vì tình yêu thuần khiết và cùng giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Trong các câu chuyện tôi được nghe, các giáo dân đều kết hôn khi còn rất trẻ. Họ cùng lúc theo học đại học, sinh con và nuôi dạy con cái.

Với lòng thờ kính chúa, họ cầu nguyện, cảm tạ, cảm nhận hạnh phúc ở thực tại bất chấp nghèo khó; họ xám hối và sẵn sàng sửa chữa mọi lỗi lầm.


Nhìn về gia đình, tôi thấy mình phải chịu quá nhiều trách nhiệm, áp lực phải thành công “mau chóng”. Nhìn về thực tại, tôi thấy mình đang không hạnh phúc. Tôi thầm nghĩ, sẽ thật tuyệt nếu có một mối tình, một gia đình giản dị. Vì vậy, tôi làm bài thơ này:

Đường đời dài và luôn sẵn chông gai
Điều tôi sợ là một mai lầm lỡ
Không có em, đâu sẽ là điểm tựa
Không có tôi, em sẽ dựa vào ai?

Khi em mệt tôi cho mượn bờ vai
Mai tôi mệt tựa vai em tôi ngủ
Tình chúng mình chỉ vậy thôi là đủ
Dưới trời đêm mơ chi chuyện trăng sao.

Viễn Du ~ Trung Hoà – 2018

Viễn Zu
Viễn Zu
Cuộc sống là một hành trình bất tận: hồi tưởng quá khứ, cảm nhận thực tại và mơ về tương lai.
Bài trướcTừ Rừng ra Phố
Bài tiếp theoLạc Lối

Bình luận

Hanoi
heavy intensity rain
29 ° C
29 °
29 °
90 %
3.3kmh
100 %
T6
28 °
T7
34 °
CN
34 °
T2
32 °
T3
30 °

ĐƯỢC XEM NHIỀU