Các thành phố tiền tuyến của Ukraina đang trở thành các thành phố ma.

Các thành phố tiền tuyến của Ukraina đang trở thành các thành phố ma.

SLOVYANSK, Ukraina — Đối với Vadim Lyakh, thị trưởng của thành phố nhộn nhịp một thời này hiện đang nằm trong vùng bắn phá của Nga, mỗi ngày đều giống như Ngày hội chạy trốn.

“Tôi thức dậy, ghi chép thiệt hại do trận pháo kích mới nhất gây ra, kiểm tra với quân đội bảo vệ thành phố và thăm dân thường có nhà cửa bị phá hủy,” ông nói. “Mọi ngày đều giống nhau, y như đúc một cách nghiệt ngã.”

Việc Nga xâm lược Ukraina đã biến các thành phố ở vùng Donbas thành những thành phố ma. Khi các lực lượng của Moscow tiến về phía tây, tìm cách đánh bật quân Ukraina khỏi vị trí và giành quyền kiểm soát phía đông của đất nước này, những người dân đang chạy trốn theo từng đợt với sự hỗ trợ của những người tình nguyện liều mình đưa họ ra ngoài.

Cuộc di cư đang để lại phía sau những con phố trống trải và một sự im lặng làm khuếch đại tiếng ồn ào của các cuộc đấu pháo ngay bên ngoài giới hạn thành phố. Nhưng nó cũng mang lại lợi thế cho cả hai bên: Nga có thể đẩy mạnh chiến lược san phẳng bình địa trong khi phủ nhận việc quân đội của họ nhắm mục tiêu vào dân thường, và Ukraina có thể tham gia vào các trận chiến đô thị gay cấn mà sử dụng các khu dân cư.

Ông Lyakh cho biết chỉ một phần tư dân số 100.000 người trước chiến tranh của Slovyansk còn lại trong thành phố, nơi cùng với thành phố Kramatorsk gần đó đang tự rèn luyện mình cho một cuộc tấn công sắp xảy ra. Trước chiến tranh, thị trưởng Lyakh có một đội 400 người làm việc để đảm bảo các dịch vụ của thành phố hoạt động trơn tru; giờ đây, ông nói, chỉ còn lại 50 người còn làm việc.

Vào đầu tháng 4, khi Nga rút lực lượng khỏi miền bắc Ukraina sau một cuộc tấn công thất bại nhằm chiếm Kyiv và tái tập trung chiến dịch quân sự vào Luhansk và Donetsk ở phía đông, các nhà chức trách đã kêu gọi cư dân của hai khu vực bao gồm Donbas rời đi. “Bạn cần phải sơ tán trong khi khả năng này vẫn còn,” Phó Thủ tướng Iryna Vereshchuk nói vào thời điểm đó.

Đối với Slovyansk, cửa sổ di tản vẫn đang mở. Các chuyến xe buýt rời thành phố hàng ngày chở theo vài chục thường dân tìm nơi trú ẩn sau các cuộc giao tranh, nhiều người không biết phải đi đâu. Trong một thành phố gần như hoang vắng, một địa điểm gần trung tâm thành phố biến thành một trung tâm ly biệt vào mỗi buổi sáng khi mọi người chia tay người thân trong nước mắt.

Vitaly Kolesnichenko, một người già hưu trí đang chờ được đưa đi trong tuần này, ngồi trên băng ghế với chiếc túi thể thao chứa đầy quần áo của mình. Đêm 31/5, vợ ông ngủ một mình trên giường gần cửa sổ để nghỉ ngơi cho đỡ nóng. Bà ấy bị tử thương vài giờ sau đó vì làn sóng của vụ nổ từ một cuộc tấn công tên lửa lớn trên đường phố. Các tình nguyện viên đã không kịp đưa bà và hai người khác đến bệnh viện ở Kramatorsk, và họ đã chết ngày hôm đó.

Ông Lyakh gần đây đã đến thăm nhà của một người mẹ sống với những đứa con tàn tật ở một quận ngoại ô bị pháo kích của Nga. Ông hỏi bà ấy tại sao không rời đi. Bà mẹ nói rằng họ không có tiền để sống ở nơi khác.

“Tôi nghe điều này lặp đi lặp lại nhiều lần,” ông nói. “Sẽ quá nguy hiểm nếu sơ tán những người không chịu rời đi cho đến giờ cuối cùng. Sau đó, họ sẽ chạy ra ngoài chỉ mặc quần và tất, và cầu xin chúng tôi đưa họ đi, quên đi tất cả về tiền bạc. “

Không có nước, khí đốt hoặc điện sau các cuộc tấn công của Nga vào cơ sở hạ tầng quan trọng, những người ở lại Slovyansk dành một phần thời gian mỗi ngày để lấy nước tại các máy bơm công cộng. Oleh Yukhimchuk, một thợ mộc, đã đi khắp thành phố với một đồng nghiệp trong những ngày gần đây, để làm các tấm gỗ đóng chặt cửa sổ cho những người dân rời đi với hy vọng còn nguyên tài sản và nhà cửa khi họ trở về.

Công việc của ông quá đông khách, ông Yukhimchuk nói với một nụ cười nhạt. “Nhưng tôi thà không có việc đó còn hơn.”

Cư dân Slovyansk nói rằng thành phố của họ có một sự cộng hưởng mang tính biểu tượng đối với các lực lượng Nga ở vị trí chưa đầy 10 dặm về phía đông. Vào tháng 4 năm 2014, sau khi Matxcơva phát động một cuộc nổi dậy ly khai, vài chục người đàn ông đeo mặt nạ, có vũ trang đã chiếm giữ các tòa nhà chính phủ trong thành phố này và tuyên bố mình là người nắm quyền, thúc đẩy các cuộc tiếp quản tương tự trên khắp các khu vực khác của miền đông Ukraina.

Các vụ giam giữ, mất tích và giết người tập thể bắt đầu khi Slovyansk bị chiếm đóng do lực lượng ly khai do cựu sĩ quan tình báo Nga Igor Girkin, khi đó là một anh hùng trong số những người theo chủ nghĩa dân tộc Nga. Hiện tại ông ta lại là một trong những nhà phê bình thẳng thắn nhất đối với cuộc xâm lược tốn kém của Tổng thống Nga Vladimir Putin.

Quân đội Ukraina tái chiếm Slovyansk vào tháng 7 năm 2014, và tiền từ Kyiv đổ vào, một phần trong nỗ lực biến một thành phố nói tiếng Nga, nơi một số người vẫn có thiện cảm với Nga trở thành điểm nóng của tình cảm thân Ukraina. Biển quảng cáo trên đường vào thành phố ghi “Slovyansk là của Ukraina.”

Giờ đây, khi dân thường rời đi theo một hướng, quân nhu đến từ hướng ngược lại. Dọc theo con đường trên, cùng với các trạm kiểm soát quân đội, các đoàn xe quân sự tiến về tiền tuyến, mang theo vũ khí và trang thiết bị mới mẻ và cũ kỹ, từ các loại pháo thời Liên Xô đến các khẩu pháo Bushmasters của Úc và pháo M777 của Mỹ.

Phương Tây đang tăng cường hỗ trợ Ukraina. Vào sáng 6/6, Vương quốc Anh hứa sẽ gửi tên lửa tầm xa tới Kyiv lần đầu tiên. Đức đã đàm phán với Hy Lạp để chuyển tới các xe bọc thép. Và tuần trước, Mỹ cho biết họ sẽ gửi cho Ukraina một hệ thống tên lửa dẫn đường có khả năng tấn công các mục tiêu cách xa 48 dặm.

Đại úy Oleksandr Taranushchenko, chỉ huy Tiểu đoàn Dnipro-1, đơn vị nắm giữ các vị trí quan trọng xung quanh Slovyansk và có hàng rào giao thông hào bao quanh chu vi của nó, cho biết đơn vị của ông thường xuyên Nga pháo kích và đang rất cần vũ khí tối tân. Ông nói: “Bạn không thể chống lại một chiếc xe tăng với một khẩu súng trường.”

Trong một cuộc phỏng vấn vào Chủ nhật, ông Taranushchenko cho biết máy bay không người lái của Nga đã bay qua các vị trí của đơn vị ông gần Slovyansk vào sáng hôm đó và ngay sau đó một trận mưa pháo đã trút xuống quân của ông. “Họ đang bắn mọi thứ họ có vào chúng tôi,” ông nói.

Trong khi đó, thiệt hại của cuộc chiến Ukraina tiếp tục tăng lên. Khi các đoàn xe chở vũ khí tiến về phía đông về phía giao tranh, những chiếc ô tô mang số hiệu 300 — mã dành cho thương binh — đi theo hướng ngược lại. Những người lính đứng hút thuốc với băng gạc trên vai, một số có băng quấn quanh đầu hoặc tay chân, một số đi ra bãi cỏ ven đường, được đánh dấu đều đặn với các biển chỉ dẫn nhỏ ghi “có mìn”.

Nhiều người trong số những người bị thương được chuyển đến Kramatorsk, cách Slovyansk 10 dặm, nơi bệnh viện thành phố – bệnh viện duy nhất trong khu vực có máy quét CT còn hoạt động – cũng tiếp nhận các nạn nhân dân sự. Vào một buổi chiều gần đây, các tình nguyện viên đã đưa Oleksandr Kurden, người vừa bị pháo kích ở Svyatohirsk gần đó. Anh này bị gãy xương đùi ở chân trái và mảnh đạn cắm vào chân phải. Anh rên rỉ đau đớn khi được đưa vào máy quét.

Natalia Kolomyitseva, người đã làm việc tại khoa chấn thương của bệnh viện Kramatorsk trong 35 năm, cho biết kiến ​​thức y tế của cô được mở rộng nhờ những vết thương do vũ khí của Nga gây ra. Ngay cả những nhân viên có kinh nghiệm nhất của bệnh viện cũng được thấy một số vết thương đặc biệt – mảnh đạn nằm sau mắt bệnh nhân, xương sống vỡ thành nhiều mảnh nhỏ – mà họ chưa từng gặp trước đây.

Bà Kolomyitseva cho biết: “Chúng tôi không thấy những trường hợp như vậy trong sách giáo khoa y khoa, đồng thời cho biết thêm rằng những vết thương trong cuộc chiến năm 2014 chưa là gì so với những gì bà phải đối mặt bây giờ. “Chúng tôi đang buộc phải học hỏi trong công việc.”

Còi báo động có không kích hiện là một phần của cuộc sống hàng ngày trên khắp Ukraina. Nhưng ở Kramatorsk, nơi thị trưởng cho biết chỉ còn lại một phần tư dân số trước chiến tranh là 220.000 người, tiếng hú không ngừng của còi báo động giờ đã trở thành tiếng ồn. Một tên lửa tấn công thành phố vào đêm ngày 5 tháng 5, phá tan cảm giác yên bình vốn đang tăng dần sau hai tuần không có các cuộc pháo kích. Druzhkivka ở phía nam cũng bị pháo kích, đây là lần đầu tiên thành phố này bị tấn công.

Olha Ponomaryova, cư dân tầng 5 của một khu dân cư Kramatorsk bị thiệt hại do vụ tấn công ngày 5 tháng 5, cho biết cô không còn nơi nào để đi và không còn chú ý đến tiếng còi báo động. “Không có tiếng nổ khi còi hú nữa,” cô nói, khi ngồi trên chiếc ghế dài gần đống tro cháy của một chiếc ô tô và bếp lò ngoài trời, nơi cô nấu các bữa ăn của mình. “Pháo kích chỉ đến khi còi đã im lặng.”

Tại Slovyansk, ông Lyakh, thị trưởng, cho biết việc càng gần nơi giao tranh chỉ khiến thành phố càng quyết tâm đứng vững. Vợ ông đang chờ đứa con thứ hai, nhưng cô ấy đang ở miền tây Ukraina với bố mẹ ông, và ông có thể sẽ không gặp con mình trong một thời gian dài.

“Cô ấy sẽ tự lo được,” anh nói. “Tôi có ích nhiều hơn ở đây. Tôi sẽ ở lại chừng nào thành phố này là một phần của Ukraina”.

Nguồn


Matthew Luxmoore, Fear and Destruction Are Turning Ukraine’s Front-Line Cities Into Ghost Towns, The Wall Street Journal. Xuất bản vào lúc 5:30 sáng theo giờ ET, ngày 8 tháng 6 năm 2022. Biên dịch bởi Cù Tuấn.

Xin chào! Tôi là Viễn Zu, người quản trị và cũng là chủ bút của trang này. Tôi luôn nỗ lực đem đến cho độc giả những nội dung hữu ích, thiết thực với trải nghiệm tốt nhất. Nhưng rất có thể, thỉnh thoảng, bạn sẽ bắt gặp một số bài viết chưa đưa ra được lời giải tận cùng của vấn đề hoặc có trải nghiệm kém thú vị. Đó là vì tôi không có đủ thời gian và nguồn lực để tạo ra các bài viết đáp ứng tiêu chuẩn biên tập cao nhất. Vì vậy, nếu có thể, hãy trợ giúp tôi về mặt tài chính bằng cách gửi tiền về số tài khoản/tài khoản đích: vienzu của Ngân hàng TMCP Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank). Xin cảm ơn!

Viễn Zu
Viễn Zuhttps://vienzu.com/
Cuộc sống là một hành trình bất tận: hồi tưởng quá khứ, cảm nhận thực tại và mơ về tương lai.