ĐạoSửa MìnhNên nuông chiều hay đẩy bản thân đến cực hạn?

Nên nuông chiều hay đẩy bản thân đến cực hạn?

Khoảng 10 năm trước, tôi khởi nên ý nghĩ lập một trang cá nhân của riêng mình. Khi ấy, tạo một trang cá nhân trên Yahoo 360 khá đơn giản và tiện lợi. Ngoại trừ phần xây dựng nội dung, mọi thứ đều suôn sẻ. Những nội dung đầu tiên trên trang của tôi khi ấy là danh sách các bài hát mà tôi yêu thích được “nhúng”(embed) các bài hát mà tôi yêu thích từ trang Zing MP3. Tiếp theo là một vài bức ảnh cá nhân và một số bức hình mà tôi tìm thấy trên mạng được dùng để làm biểu tượng cho trang. Nhưng cũng chỉ có vậy, tôi đã nhiều lần cố gắng viết nhưng không biết làm như thế nào và bắt đầu từ đâu?

Sau khi học đại học, tôi không còn nhận được chu cấp từ gia đình. Vì vậy, tôi phải đi làm để chăm lo cho bản thân – gia đình và không còn nhiều nhiều thời giờ học để học nữa. Tôi đã cố ý tìm một công việc không chịu nhiều áp lực và có nhiều thời gian rảnh rỗi để tiếp tục học viết. Nhưng, ngay cả như vậy thì thời gian có thể học cũng chẳng đáng là bao.

Vì không có điều kiện theo học trường lớp đàng hoàng. Tôi cho rằng mình viết không hay là do thiếu sót một kỹ năng nào đấy. Và khi học hỏi được kỹ năng đó thì viết văn với tôi sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng suy nghĩ đó của tôi chỉ là ảo vọng.

Học Ngữ Pháp

Ban đầu, tôi cho rằng mình viết dở là ngữ pháp dở. Tôi có đôi chút thiếu tự tin vì từ nhỏ đến lớn tôi chỉ tập trung học các môn khoa học tự nhiên và những môn thuộc khoa học xã hội như văn thì luôn bị bỏ bê và xem nhẹ. Và tôi cũng chẳng thể nào ngờ được một ngày nào đó trong tương lai tôi sẽ chọn trở thành một nhà văn.

Tôi đã tìm kiếm tất cả các thông tin liên quan có trên mạng, mua cuốn sách nổi tiếng nhất về ngữ pháp ở thời điểm đó và tôi dự đoán mình sẽ tìm hiểu ngữ pháp trong vòng vài ngày; vì vậy tôi đã cố ép mình phải học xong trong vòng một tuần. Nhưng tôi đã lầm! Ngữ pháp Tiếng Việt không hề đơn giản, đã vậy, nó còn chẳng có các quy tắc mang tính hệ thống như tôi tưởng tượng.

Trong Tiếng Việt có rất nhiều từ gốc Hán được sử dụng theo ngữ pháp Tiếng Hán hoặc sử dụng ngữ pháp Tiếng Việt như một từ thuần việt. Sự Đan xen giữa Tiếng Việt và Tiếng Hán, ngữ pháp tiếng việt và ngữ pháp tiếng Hán khiến mọi thứ trở lên rất rối rắm. Cách phân loại từ trong Tiếng Việt vẫn còn gây tranh cãi; mỗi tác giả lại có một cách phân loại khác nhau và đều không đáng tin.

Một tuần rồi hai tuần trôi qua, tôi vẫn chưa tự tin về ngữ pháp Tiếng Việt của mình. Càng ngày, tôi càng tự ti và nghi ngờ khả năng học hỏi của mình và sợ hãi mỗi khi có ý định cầm bút.

Rồi một ngày tôi nhận ra mình muốn trở thành một nhà văn chứ không phải một nhà ngôn ngữ học. Vì vậy tôi tạm bỏ qua những điều tôi chưa biết và tạm hài lòng với những gì mình đã biết để tập trung vào việc viết. Nhưng… tôi vẫn chưa thể viết được cái gì cho ra hồn.

Học biên soạn

Hai năm trước, tôi có quen một cô bé tên là Hồng Trang, người Hà Đông, từng đi du học nước ngoài. Ở chỗ làm của tôi khi ấy lại có một số vị trí có mức lương và đãi ngộ tốt hơn nhưng yêu cầu ứng viên phải có khả năng giao tiếp bằng tiếng anh. Khi ấy, tôi đã nỗ lực học Tiếng Anh nhưng sớm bỏ cuộc vì thiếu động lực. Nhưng việc học Tiếng Anh lại làm tôi một suy nghĩ khác, tại sao tôi không thử học viết bằng các bài học, khoá học dạy viết trên mạng bằng Tiếng Anh?

Sau một thời gian dài tìm hiểu, tôi chọn học viết từ Bài hướng dẫn viết và nghiên cứu trực tuyến của trường University of Maryland Global Campus, Trường đại học ở Maryland. Thông qua Google Dịch, tôi nhận thấy kiến thức ở khoá học này rất thú vị nhưng cũng rất khó hiểu. Vấn đề là, Google Dịch đã chuyển các từ Tiếng Anh sang các Từ Hán Việt và các từ Tiếng Việt không chính xác lắm. Còn tôi thì gần như mù Tiếng Anh.

Dù sao thì việc đọc nội dung cũng không khó lắm! Vì vậy tôi ước đoán mình sẽ học xong trong vòng một tuần – lại một tuần. Tôi bắt đầu mường tượng ra cảnh sau mình có thể viết văn dễ như ăn cơm. Nhưng sau khi đọc xong, tôi mới nhận ra công việc biên soạn đòi hỏi kinh nghiệm, sự tập trung cao độ và phải sử dụng hàng loạt các kỹ thuật tương đối phức tạp – trong đó có nghiên cứu.

Bởi vì mỗi ngày tôi chỉ có thể dành khoảng 1 đến 2 tiếng để học viết. Sự tập trung liên tục bị đứt đoạn trong khi nếu làm việc toàn thời gian: để hoàn thành một bài viết có thể tốn một vài ngày hoặc cả tuần. Để biên soạn một cuốn sách, thời gian hoàn thành thường được tính bằng năm.

Việc học nhưng không thể đi đôi với hành ngày càng kéo tôi rơi sâu xuống hố tuyệt vọng. Tôi cố gắng học biên soạn được ít ngày, thưa dần rồi dừng hẳn.

Học trên MasterClass

Sau khi học biên soạn không thành, tôi cố thử học viết những thể loại đơn giản hơn, như viết báo, truyện hư cấu, truyện phi hư cấu… vốn sử dụng những thông tin dễ tiếp cận, chân thực và gần gũi.

Ban đầu, tôi mua một khoá học dạy viết trên Udemy. Nhưng tôi nhanh chóng bỏ cuộc bởi vì toàn bộ chương trình dạy bằng tiếng anh và tôi không có sẵn công cụ nào để dịch nội dung từ các đoạn phim đó. Lang thang trên mạng, tôi tìm được các khoá học dạy viết văn của MasterClass được chia sẻ miễn phí trên mạng.

Tôi tải toàn bộ các khoá học đó về, một vài khoá học có sẵn tập tin phụ đề bằng tiếng anh và tôi có thể dùng Google để dịch chúng. Nếu không có tập tin phụ đề, tôi tải các đoạn phim lên YouTube, sử dụng tính năng tạo phụ đề tự động và tải các tập tin phụ đề về.

Và tôi vẫn phải đối mặt với vấn đề cũ, Google dịch không sát nghĩa hoặc sai lệch ngữ cảnh. Nhưng không sao, tôi vẫn có niềm tin rất lớn rằng sau khi học xong tôi có thể viết văn dễ như ăn cháo, lại một lần ảo tưởng nữa. Tôi lại đặt cho mình chỉ tiêu phải học xong các khoá học này trong vòng một tháng.

Khó khăn lớn nhất của tôi là vấn đề ngôn ngữ nhưng thật may là cuối cùng tôi cũng tìm ra cách giải quyết. Những kiến thức tôi học được rất bổ ích nhưng nó lại không giúp tôi viết dễ dàng hơn. Bởi vì, các khoá học này vốn là dành cho các nhà văn nâng cao trình độ của mình chứ không phải dành cho người không biết gì như tôi.

Lời kết

Cuộc đời của mỗi người như một cuộc hành trình, có những lúc chúng ta may mắn được đi trên những đoạn đường bằng phẳng, thuận lợi; khi ấy hãy nỗ lực đi nhanh và xa nhất có thể. Ngược lại, có những lúc chúng ta phải băng rừng, vượt núi; khi ấy hãy bình tĩnh, đi chậm – tiến chắc từng bước một. Bởi vì, chỉ cần xẩy chân một bước là bạn tụt lại rất xa – mình đầy thương tích và khó lòng đi tiếp được.

Mặc dù những nỗ lực đẩy bản thân đến cực hạn để vượt qua những khó khăn trước mắt hoàn toàn thất bại. Đó là vì tôi luôn nôn nóng muốn học thật nhanh chóng, học không đi đôi với hành và quỹ thời gian hạn chế. Nhưng tôi tin rằng: chúng ta vẫn lên đẩy bản thân đến giới hạn để hoàn thành nhanh chóng các những việc chúng ta đã quen thuộc nếu sức khỏe cho phép. Sau những nỗ lực như vậy, bạn bạn cũng nên sắp xếp thời gian nghỉ ngơi, thư giãn để hồi phục sức khỏe.

Lưu ý: Khi bạn mua một thứ gì đó sau khi nhấp vào các liên kết trên trang này, chúng tôi (có thể) sẽ nhận được một khoản hoa hồng nho nhỏ. Nguồn thu này sẽ giúp chúng tôi có chi phí để duy trì hoạt động và tiếp tục xuất bản nội dung theo các tiêu chuẩn biên tập cao nhất.

BÀI LIÊN QUAN

Lão Tử, Đạo Đức Kinh: Chương 2 – Biên dịch bởi Viễn Zu

0
Nội dung chương 2 của cuốn Đạo Đức Kinh của Lão Tử do Viễn Zu dịch.

Bình luận

Hanoi
light rain
34 ° C
34 °
34 °
48 %
0.6kmh
100 %
T3
37 °
T4
28 °
T5
28 °
T6
28 °
T7
30 °