Đường về Hà Nội, may mắn tránh được cơn mưa lớn

Đường về Hà Nội, may mắn tránh được cơn mưa lớn

Khoảng độ 15h chiều, tôi nghe theo lời kêu gọi của Mẹ mà ra san sửa lại cái cổng. Bởi vì trước đó cậu tôi đã thuê người hạ thấp ngõ xuống độ 50 cm để chuẩn bị sẵn sàng cho chính quyền đến đổ đường. Nhưng vài tuần đã trôi qua mà nhà nước vẫn chưa có động tĩnh gì. Còn vị trí cổng tiếp giáp ngõ nhà tôi bây giờ dốc đứng chẳng khác gì cái bậc hè.

Mẹ tôi bị thoát vị đĩa đệm nên đi lại rất khó khăn. Đã thế những cơn mưa tháng 5 đã cuốn phăng đi phần đất không vững chắc biến con ngõ trở lên gồ ghề, lởm chởm. Công việc của tôi chẳng có gì nhiều, chỉ là tạo một cái rãnh cắt ngang lối đi để nước không chảy ra ở vị trí giữa cổng. Tiếp đến là làm một con dốc thoai thoải để mẹ tôi đi từ nhà ra ngõ, từ ngõ vào nhà được dễ dàng. Ấy vậy mà tôi cũng bị trầy da tróc cả thịt. Mặc dù vết trầy ở vị trí đệm của bàn tay không lớn lắm nhưng chắc chắn nó sẽ gây phiền toái cho tôi ít nhất một tuần nữa. Mọi việc xong xuôi lúc 16h, đáng nhẽ tôi còn phải xới cho mẹ một luống đất nữa nhưng vì trời có dấu hiệu sắp mưa nên thôi.

Mọi khi, tôi thường rời nhà xuống Hà Nội vào khoảng 5h chiều chủ nhật. Nhưng hôm nay bầu trời xám xịt, báo hiệu những cơn mưa có thể kéo đến bất cứ lúc nào nên tôi tranh thủ đi sớm nhất có thể. Lúc đi đường, tôi đinh linh là thể nào cũng gặp mưa; tôi cũng đã chuẩn bị sẵn áo mưa và thỉnh thoảng chú ý tìm chỗ ẩn nấp nếu cơn mưa kéo đến.

Nhưng thật may, toàn bộ quãng đường tôi đi qua trời đều quang mây tạnh. Chỉ còn xót lại con đường ướt nhẹt, những vũng nước trên đường và cả những dòng chảy cắt ngang đường báo hiệu vừa có một cơn mưa lớn vừa đi qua. Mãi đến đoạn chân Cầu Thăng Long thì mới gặp một cơn mưa phùn kéo tới, tôi gan lì cố đi tiếp chứ không ở lại mặc áo mưa như mọi người.

Đi thêm một đoạn thì tôi gặp một chiếc xe tải nhỏ bán mít. Hỏi ra mới biết giá chỉ 10 ngàn một kg và mức giá này so với trước đây thì rẻ hơn rất rất nhiều. Tôi chẳng cần thử đã mua liền khoảng 6kg nhưng ông chủ chỉ lấy cả thảy có 50 ngàn. Lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều nhưng khi về đến phòng trọ mới nhận ra là mình đã mua quá nhiều vì tôi chỉ ở có một mình.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, thật may là chỉ một quãng ngắn nữa là tôi đến làn đường dành cho xe máy của Cầu Thăng Long. Đoạn đường này do được làn dành cho ô tô ở phía bên trên nên tôi không lo lắng gì chuyện mưa nắng. Khi qua đến đầu cầu bên kia thì mưa bắt đầu ngớt rồi tạnh hẳn.

Xuống tới nhà trọ, tôi bắt đầu nghe thấy mọi người bàn tán về cơn mưa chiều nay. Trên báo chí cũng đưa tin về nhiều con đường bị ngập. Thật may vì tôi đã tình cờ tránh được cơn mưa lớn và cả những con đường ngập. Vì vậy, tôi có thể tiếp tục mơ mộng về những vận may khác sẽ đến với mình.


Chiều 29/05/2022

Xin chào! Tôi là Viễn Zu, người quản trị và cũng là chủ bút của trang này. Tôi luôn nỗ lực đem đến cho độc giả những nội dung hữu ích, thiết thực với trải nghiệm tốt nhất. Nhưng rất có thể, thỉnh thoảng, bạn sẽ bắt gặp một số bài viết chưa đưa ra được lời giải tận cùng của vấn đề hoặc có trải nghiệm kém thú vị. Đó là vì tôi không có đủ thời gian và nguồn lực để tạo ra các bài viết đáp ứng tiêu chuẩn biên tập cao nhất. Vì vậy, nếu có thể, hãy trợ giúp tôi về mặt tài chính bằng cách gửi tiền về số tài khoản/tài khoản đích: vienzu của Ngân hàng TMCP Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank). Xin cảm ơn!

Viễn Zu
Viễn Zuhttps://vienzu.com/
Cuộc sống là một hành trình bất tận: hồi tưởng quá khứ, cảm nhận thực tại và mơ về tương lai.