fbpx

Chủ nghĩa ngoại lệ mới của Mỹ

Chủ nghĩa ngoại lệ mới của Mỹ

Nếu một phụ nữ ở Texas phá thai thì cô ấy đang phạm luật, ngay cả khi cái thai của cô ấy là kết quả của một vụ cưỡng hiếp. Tuy nhiên, cô ấy có thể mua một khẩu súng trường ar-15 có khả năng bắn 45 phát một phút; và mang một khẩu súng lục bên hông khi đón con trường mẫu giáo. Về những mặt này, người dân Mỹ có quyền vượt trội so với các nền dân chủ giàu có khác. Bạn có thể cho rằng các quyền này chỉ đơn giản phản ánh sở thích của các cử tri. Nhưng nếu bạn nghĩ vậy, có thể bạn đã sai: đó là kết quả của một sự thất bại trong chính trị.

Chủ nghĩa ngoại lệ của Mỹ dường như từng là nguyên nhân của mọi khác biệt cả tốt lẫn xấu. Sức ảnh hưởng mạnh mẽ của tôn giáo giải thích sự khốc liệt trong cuộc chiến văn hoá về quyền của người đồng tính và quyền được phá thai. Ảnh hưởng của chủ nghĩa cá nhân giải thích sự năng động của nền kinh tế của Mỹ; người Mỹ sẵn sàng di chuyển để tìm kiếm cơ hội mới, sản phẩm mới tốt hơn. Thật không may, người Mỹ có niềm đam mê mãnh liệt với súng đạn.

Lập luận này hiện không còn chính xác nữa. Trước đại dịch Covid-19, di cư trong nội địa đã ở mức thấp nhất kể từ khi được thống kê. Tỷ lệ người Mỹ thuộc về Nhà thờ ngày nay chỉ còn 50% so với mức 70% của những năm 2000. Tỷ lệ sinh cũng giảm xuống mức tương đương với Pháp.

Khi người dân nước Mỹ bớt cá tính hơn thì dư luận của họ cũng vậy. Về vấn đề phá thai, quan điểm của người Mỹ hiện nay gần giống với quan điểm của các quốc gia giàu có khác.

Khi nước Mỹ trở nên ít đặc biệt hơn theo những cách này, thì dư luận của họ cũng vậy. Về vấn đề phá thai, quan điểm của người Mỹ gần giống với quan điểm của các quốc gia giàu có khác. Đa số người Mỹ nghĩ rằng nó nên hợp pháp trong ba tháng đầu tiên của thai kỳ và bị hạn chế sau đó, các trường hợp miễn trừ bao gồm: mang thai khiến sức khỏe của người mẹ gặp nguy hiểm, thai nhi là sản phẩm của một vụ cưỡng hiếp hoặc loạn luân – một điều kiện nên được coi ghi vào là thừa nhưng được đưa vào vì sáu cơ quan lập pháp của các bang thuộc Đảng Cộng hòa đã cấm phá thai mà không có quyền miễn trừ trong các trường hợp như vậy. Tỷ lệ ủng hộ hôn nhân đồng tính ở mức 40% vào năm 2000 và hiện nay là 70%. Người Mỹ cũng chấp nhận đồng tính luyến ái như người Ý, và khoan dung hơn người Nhật hoặc người Ba Lan.

Về biến đổi khí hậu, thái độ của người Mỹ rất đáng chú ý. Ba phần tư người Mỹ sẵn sàng thực hiện một số thay đổi đối với cuộc sống của họ để giúp giảm tác động của biến đổi khí hậu. Con số này cao hơn một chút so với tỷ lệ của những người Hà Lan và ngang tầm với Bỉ. Về súng, Mỹ thực sự là một gia vượt trội hơn hẳn vì là quốc gia duy nhất có nhiều súng dân dụng hơn người dân. Nhưng bức tranh tổng thể ở đây có thể bị hiểu sai lệch: 60% hộ gia đình người Mỹ không có súng, tăng từ 50% vào năm 1960. Đa số mọi người ủng hộ việc cấm súng có thể bắn nhiều viên đạn nhanh chóng.

Nhưng Mỹ đã không cấm vũ khí tấn công, cũng không hợp pháp hóa việc phá thai hoặc hôn nhân đồng tính thông qua quá trình dân chủ bình thường. Tại Ireland và Nhật Bản vốn có thống chống phá thai và quyền của phụ nữ ít được chú trọng đều đã giải quyết vấn đề về quyền phá thai bằng một giải pháp dân chủ. Tại Thụy Sĩ, nơi phụ nữ chỉ có quyền bỏ phiếu vào năm 1971 đã hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính thông qua một cuộc trưng cầu dân ý. Mỹ và Ý là thành viên duy nhất của G7 tuân theo các mục tiêu giảm phát thải không bằng luật.

Mỹ đã không thể giải quyết bất kỳ vấn đề nào trong số này thông qua các cuộc bầu cử và bỏ phiếu của quốc hội. Quyền phá thai của toàn liên bang được tạo ra bởi Tòa án Tối cao vào năm 1973. Điều gần nhất với luật khí hậu quốc gia là vào năm 2007 khi Tòa án quyết định tổng thống có thể điều chỉnh lượng khí thải carbon. Sau đó vào năm 2015, Tòa án đã quyết định hôn nhân đồng tính là một quyền hiến định. Trong cả ba trường hợp, Tòa án đã can thiệp khi Quốc hội không thể tạo ra luật. Bây giờ Tòa án đã đảo ngược một trong những quyết định ấy và một số thẩm phán đang bàn về việc hủy bỏ những quyết định khác, cái giá của sự lùi trong chính trị này ngày càng rõ ràng hơn.

Giải pháp của các vấn đề này nghe có vẻ dễ dàng: Quốc hội nên thông qua luật phản ánh ý kiến ​​của công chúng. Trên thực tế, việc tập hợp đa số Hạ viện, đạt được 60 phiếu bầu tại Thượng viện và chữ ký tổng thống cho bất kỳ điều gì gây tranh cãi rõ ràng là cực kỳ khó khăn. Kết quả là nước Mỹ một bộ luật liên bang không phản ánh những gì người Mỹ thực sự muốn.

Nguồn

America’s new exceptionalism, The Economist, xuất bản ngàyngày 07/07/2022. Biên dịch bởi Viễn Zu.

The Economist
The Economisthttps://www.economist.com/
The Economist là một ấn bản tin tức và các vấn đề quốc tế được phát hành hàng tuần bằng tiếng Anh dành cho giới trí thức được thành lập vào năm 1843 bởi James Wilson.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Hanoi
overcast clouds
27 ° C
27 °
27 °
91 %
0.7kmh
99 %
T6
35 °
T7
32 °
CN
29 °
T2
33 °
T3
33 °